Lâu lắm rồi, một trong các ông thầy của tôi là Jim Rohn đã dạy tôi rằng việc đọc những gì chất lượng, bổ ích, giá trị, thì còn quan trọng hơn cả việc ăn uống.Hằng ngày bà vẫn đi qua những khu ổ chuột chung quanh vùng dân cư khá giả của thành phố mà bà làm việc, nhưng bà không bao giờ nghĩ đến chuyện vượt ra khỏi tầm ảnh hưởng nhỏ bé hiện có của mình.Động cơ của quyết định đó là gì? Là ước muốn loại bỏ đau khổ trong cuộc sống của mình và lập lại niềm vui sướng: vui sướng vì hãnh diện, vui sướng vì thoải mái dễ chịu, vui sướng vì tự tin, vui sướng vì được sống theo đúng ý định của mình.Mỗi sáng thúc dậy, cho dù tôi thấy uể oải vì thiếu ngủ, tôi vẫn tìm ra được động lực cần thiết vì các mục tiêu của tôi làm tôi phấn khởi.Chẳng hạn, khi đọc lại những bài phỏng vấn Donald Trump, tôi nhận ra ông thường gọi cuộc đời là một "thử thách".Thế nên, thay đổi hệ thống niềm tin của chúng ta là điều trọng yếu để thực hiện bất kỳ sự thay đổi chắc chắn và lâu bền trong cuộc đời mình.Rõ ràng điều anh đã quyết định làm, đó là bất cứ cái gì có thể làm cho chất lượng đời sống của những người có cùng hoàn cảnh như anh được trở nên dễ chịu hơn.Học sinh đầu tiên tôi gặp là một cậu bé bốn tuồi, với một nụ cười làm bạn say mê.Thực ra nằm trên giường tôi không làm được cái gì hết.Nhưng phải đầu tư thế nào và vào cái gì? Không có câu trả lời đơn sơ cho câu hỏi này.