Sau khi được nghe lời khen rồi, ta thấy những lời trách không khó chịu lắm.Nếu chúng ta chỉ gắng sức kích động người khác để cho họ chú ý tới ta thì không bao giờ có bạn chân thành hết.Tôi cãi: "Đừng nói chơi mà!".Hết hạn một năm, bà ưng.Chúng tôi tranh biện.Có khi cháy lan rộng, đến nỗi phải kêu lính chữa lửa tới.Mỗi lần ông đi biểu diễn tài nghệ về, người bếp đó luôn luôn đích thân dâng ông một món ăn đêm mà ý nấu riêng để ông dùng.Lời thì như vậy, nhưng giọng còn tệ hơn nữa.Khi trễ quá rồi, bà mới tự thú: "Tôi tin chắc rằng hồi đó tôi điên".Nhưng tôi cũng hiểu thầy.