Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật.Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài.Chúng tôi thương hắn, thương gia đình hắn.Q của lí trí không tự an ủi được.Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu.Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?.Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu.Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ!Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này.