Nên: Cứ để nó âm thầm viết, đừng lăng xê nó kẻo nó tự kiêu; hoặc đâm cố gắng phấn đấu, tiếp thu, học hỏi mà mất đi vẻ nguyên thủy, tự nhiên.Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh.Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận.Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo.Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi.Êm dịu và hoang vắng.Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí.Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình.Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném.Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ.