Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy.Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt.Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết.Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình.- Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ.Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy.Thật lòng, tôi muốn khóc.Khi bạn rời bàn, bỏ bút.Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc.