Không thế thì chuỗi ngày của tôi không có mục đích, mà không có mục đích thì đời tôi chắc đã tan rã rồi tàn luôn vậy".Năm 1936, diễn thuyết ở trường Đại học đó về Danh và chất của thơ, ông nói rằng câu sau này của Giê Su chứa một thực sự lớn nhất và một phát minh sâu xa nhất về tinh thần từ trước tới nay.Ông liền mở lớp học này.Hơn nữa, lại có thì giờ để nghỉ ngơi và đi dạo phố.Tuy nhiên, môn ấy sẽ có tương lai chắc chắn."Ngón tay của định mạng khi đã viết rồi thì biến mất.Trong khi đi chào khách, công việc gì cũng dễ hết, trừ lúc khách ký hợp đồng.Không, nói vậy không đúng.Bà tự nhủ: "Mai chắc kiếm được thêm.Bây giờ tôi dám nói không ngoa rằng đời tôi thật là nhàn hạ".
