Chị xấu như quỷ, mắt lé, chân đi chữ bát, gây giơ xương, đần độn.Quần áo thì lố lăng mà nhà cửa bày biện mới tai hại làm sao! Nhưng cách bà cư xử với chồng, thì thật là tuyệt diệu và đó là điều kiện cốt yếu để gây và nuôi hạnh phúc trong gia đình.Đây, bức thư mầu nhiệm đó đây.Đã từ lâu, nhà đúc chì quen tỏ sự quan trọng của mình bằng giọng thô lỗ với người lại bán hàng cho ông và la ầm lên, mời họ "cút".Tôi không có gì để chữa lỗi hết."Tôi nghe người ta nói rằng trong tủ sách ông ta có quyển sách rất hiếm, quý, tôi bèn viết cho ông vài hàng tỏ ý ước ao được đọc cuốn ấy lắm và xin ông làm ơn cho mượn trong vài ngày."A! Tụi làm đêm tự cho giỏi hơn tụi mình sao! Rồi coi!".Ông hỏi bà cô: - Thưa cô, nhà cô cất năm 1890? - Phải, chính năm đó.Rồi thì thôi, không sao hết!Nhưng sự thay đổi lạ lùng nhất, chính là sự biến hóa của thâm tâm chị.
