Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.Không có gì giản tiện hơn.Bạn bảo ngày của bạn đầy công việc rồi, đầy đến tràn trề ra ư? Bạn bỏ ra một ngày đến mấy giờ để lo vần đề cơm áo? Bảy giờ, phải không? Và mấy giờ để ngủ? Bảy giờ nữa ư? Tôi xin tính thêm hai giờ nữa cho rộng rãi.trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete.Nó chỉ cần thay đổi công việc, chứ không cần nghĩ, trừ những lúc ngủ.Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác.Ai là người trong chúng ta sống 24 giờ một ngày? Tôi nói sống đó, không phải là sống cho có, sống sao cũng được đâu.Vậy lúc đầu, xin bạn đừng làm nhiều quá.
