Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả.Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì.Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái.Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt.Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân.Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày).Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ.