Thật ra người ta khó có thể không làm gì, đặc biệt là trong xã hội luôn đòi hỏi chúng ta phải làm “một cái gì đó”.“Năm 1834, ông phải vào tù vì những món nợ từ những vụ đầu tư kinh doanh."Tôi ngộ ra rằng thước đo giá trị thành công không phải là địa vị ta đạt được trong cuộc sống mà là các trở ngại ta đã vượt qua để đạt đến vị trí đó"Công ty lại phá sản một lần nữa vào năm 1925.Còn về việc nếm trải các đau khổ và phiền muộn thì sao? Chúng cũng tốt cả ư? Có lẽ câu chuyện dưới đây sẽ cho bạn câu trả lời.Phần lớn thời gian họ đều nghĩ về bản thân họ.Có một thời ch tất cả mọi sự.Những người lao động nhiều sẽ linh hoạt hơn những người ngồi nhà mà không làm gì cả.Ngày nay, xã hội loài người dường như bận tâm với việc kiếm việc làm.Chắc hẳn các bạn cũng đoán ra được tình huống lúc đó tồi tệ đến mức nào vì chúng tôi sợ cha đến nỗi không dám nói với bất cứ ai về việc cha đánh đập mình, nói gì đến việc báo cảnh sát.