Nhưng biết nhận lỗi của mình là biết vượt lên trên bọn người thường và biết một nỗi vui cao thượng hiếm có.Và chị xứng đáng thiệt.Y đầy tật xấu, như một đứa trẻ quá nuông chiều, và hết sức "khó chịu", hành hạ ông bầu đủ tình đủ tội.Nửa thế kỷ sau, một thanh niên khác ở Luân Đôn làm việc trong một cửa hàng bán đồ nỉ.Cuốn này phải là kim chỉ nam của bạn trong sự giao thiệp với người.Ông cãi: - Xin lỗi ông, ông lầm.Nhưng đối với những "quái vật" như trong số những người mắc nợ tôi, thì tôi còn ngờ kết quả lắm"! Các ông ấy nói có lẽ đúng.Bà ta mắc đi thăm những nơi khác, cho nên một mình ông hầu chuyện một bà cô bên nhà vợ.Đàng này, tôi không gây sự gì hết.Từ sáng dậy tới khi đi làm, tôi ít khi nói với nhà tôi quá 12 tiếng.