(Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan.Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn.Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.Thi thoảng chúng bay rợp trời.Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.Còn tôi, chưa đến lúc.Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về.