Ông phải kiếm việc làm để cho tinh thanà khỏi rối loạn.Ông viết: "Khi mê man vào công việc cần phải làm, ta thấy yên ổn dễ chịu, bình tĩnh hoàn toàn trong tâm khảm và khoan khoái dịu được thần kinh".Riêng tôi, tôi thấy khó, khó ghê.Tôi lo nó bị lung tung lên trời quá.Những nhà thực vật học đoán cây đó sống khoảng 400 năm, hồi Kha Luân Bố đặt chân lên đất San Salvador, nó đã có rồi và khi những cố đạo tới gây dựng sự nghiệp ở Plymouth, nó mới sống được nửa đời của nó.Trong ít ngày đầu, còn nghĩ tới máy sưởi, nhưng về sau lần lần tôi quên nó rồi.Ông là một trong số hàng ngàn người tình nguyện đi gõ cửa từng nhà ở khắp châu thành Nữu Ước để nhắc nhở dân chúng.Mỗi ngày làm một việc thiện để làm nở một nụ cười trên môi người quanh ta.Trên 30 năm đầu tắt mặt tối, người chỉ chuốc thêm nợ và nhục nhã.(Đọc mấy câu ấy chắc bạn nhớ rằng bà Stapleton không nói rằng câu ấy đúng cho mọi người đâu.