Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác.Tiếng máy của mình đã tắt.Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết.Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay.Rồi lại êm êm lan ra.Vậy mà tôi đang viết.Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may.Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình.Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác.Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học.
