Sự ao ước của chúng ta chỉ là mong đợi những giải pháp có tính công nghệ cao, cho nên thực tế là những giải pháp đó có thể thành công trong việc kiểm soát thế giới vật chất và thể xác của chúng ta nhưng lại có những hậu quả không may mắn khi được đem áp đụng vào những nơi khác, như trí tuệ và tình cảm của chúng ta chẳng hạn.Ngay từ đầu, chúng ta đã biết rằng chúng ta nuôi chúng để rồi chúng sẽ rời bỏ chúng ta và nghĩa vụ của chúng ta là giúp chúng làm điều này mà không cảm thấy nó là gánh nặng do cảm giác về lòng biết ơn vô hạn và món nợ không sao trả nổi.Trong một tình huống công việc, điều này là một sự tiếp cận có điều tiết.Người đàn ông quay lại ống nghe, «Chết rồi! Bây giờ thì sao nữa?».Chúng ta đang sống trong một xã hội mang tính cạnh tranh rất cao.Đó chính là những lời mà Gordon Livingston thường nói.Ngay cả trong những điều kiện tốt đẹp nhất thì sự thay đổi như vậy vẫn phải mất thời gian.Đó là một ảo ảnh rất mạnh mẽ nhưng hiếm khi biến thành hiện thực.Rồi đến nỗi sợ bệnh than, dân chúng sợ hãi thư từ của chính họ và các mặt nạ chống độc đã được bán hết sạch.Tất cả những sự hấp dẫn của sự công bằng đều là tưởng tượng mơ hồ.
