Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra.Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn.Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy.Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm.Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được.Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ.Và cứ nửa giờ thì boong một phát.Tôi tống vào thùng rác.Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình.Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn).