Bạn cho điều đó là tự nhiên phải không? Vậy thì tại sao bạn lại ngạc nhiên khi tôi bảo rằng mỗi ngày trung bình bỏ ra một giờ luyên trí, sẽ làm cho óc bạn hoạt động hăng hái lên luôn luôn?Vậy đợi tới tuần sau hoặc ngày mai là việc không lợi gì cả.Thường thường ông không yêu thích công việc của mình, may lắm là không ghét nó.Mà cũng không ai lãnh nó nhiều hơn hoặc ít hơn bạn.Chắc chắn là như thế sẽ có lợi.Bước đầu nên rất chậm, có thể chậm một cách quá đáng nhưng phải rất đều đặn.Điều lầm lẫn quan trọng của viên chức ấy thuộc về thái độ của ông ta làm cho hai phần ba năng lực và hứng thú của ông giảm đi.Bạn phải sống với số thời gian là 24 giờ một ngày.Ta hăm hở chạy đón chuyến xe điện cuối cùng và khi đứng nghỉ ngơi để đợi xe, thì nó đi đi lại lại bên cạnh ta và hỏi ta: "Này anh, anh đã dùng tuổi xuân để làm gì? Và bây giờ anh đang làm gì?".Nếu bạn không chịu khó suy nghĩ mệt nhọc 45 phút (mới đầu, công việc ấy chán lắm) thì một giờ rưỡi đọc sách mỗi đêm sẽ uổng lắm.
