Chào chị, em cảm ơn, đi ra.Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn.Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ.Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách.Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra.Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông.Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.Không, tôi không cần biết.Nhất là những mặt còn lại của đời sống.
