Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên.Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ.Rao giảng cũng là chơi.À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái.Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ.Bởi bạn là người sòng phẳng.Nguyên nhân thì rất khó xác định.Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị.Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy.
