Trong khi thất vọng, tôi quyết định một lối sống mới, nhờ đó ăn ngủ được và hết lo.Sáng nay đẹp trời, ông nội đi dạo chơi đâu vậy?".Lúc đó anh Haney chưa biết thuật của Carrier để diệt nỗi lo.Công cuộc buôn bán thật là phát đạt.Song thiệt ra khách khứa nào có ai để ý tới khăn ăn ấy đâu!".Tôi thề rằng: "Ta không ưu phiền nữa! Ta không rên la nữa! Và nếu tinh thần thắng được thể chất, ta sẽ sống".Phương pháp ấy rất tốt.Nhìn vào kính tiềm vọng, tôi thấy một chiếc tàu hộ tống, một chiếc tàu dầu và một chiếc tàu thả mìn.Ông thú thật với tôi hồi đó ông chán nản đến nỗi muốn xin từ chức ngay, nếu ông không sợ xấu hổ với mẹ.Tôi đã học được một bài học mới, không cò lo lắng, không còn tiếc thời phong lưu trước, không lo về tương lai nữa.
