Cái đối cực luôn luôn phụ thuộc lẫn nhau.Chúng không phải Chân Lý; chúng chỉ là phương tiện hiển bày nó mà thôi.Hãy tạm gác vâng phục lại một chốc.Một khi đã giũ bỏ được mối quan hệ đó, tất cả những mối quan hệ khác đều là quan hệ tình yêu.Đối với tự ngã, thần chất luôn lẩn quất đâu đó bên cạnh.Vào lúc suy nghĩ của bạn kết nối với trường năng lượng của cái quầng này, thì bạn bị đồng hóa với nó, và một lần nữa nuôi dưỡng nó bằng các ý nghĩa của bạn.Tôi thực sự không hiểu, nhưng theo tôi, ông ta nói rằng thời gian là chiều thứ tư của không gian.Bạn cũng đang để ý phơn phớt đến cảnh vật chung quanh, đến những người khác, và vân vân.Đây là điểm sinh tử, là cửa quan sinh tử.Chính sự tập trung liên tục này khiến cho bạn mãi mãi chối bỏ cái Bây giờ, và do đó kéo dài sự bất hạnh của bạn.
