Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.Lẽ ấy tự nhiên, tầm thường nhất, từ đời nào tới giờ ai cũng biết nhưng chứa một chân lý sâu xa mà phần đông chúng ta suốt đời không nhận chân được.Và cũng không có hình phạt.Bước đầu nên rất chậm, có thể chậm một cách quá đáng nhưng phải rất đều đặn.Tiêu phí thì giờ hoặc làm một việc lăng nhăng thì dễ lắm; muốn làm cái gì khác thì phải thay đổi tập quán.Thành thử chúng tôi không thể .Anh chàng thông thái rởm là anh chàng lấc cấc, tự cho mình là khôn hơn mọi người.Xét kỹ, ta thấy tiền bạc là vật chất tầm thường nhất.Cho nên tôi khuyên bạn có đọc tiểu thuyết thì không nên đọc trong giờ rưỡi đó.Tôi không cần biết bạn tập trung tư tưởng vào cái gì, miễn bạn chịu luyện cái bộ máy suy nghĩ của bạn là được.