Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.Là thích cái gì thì làm cái đấy.Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt.Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó.Ngập ngừng vuốt ve sống mũi.Lúc đó, tôi trống rỗng.Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.Họ còn bất lực hơn nữa.Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế.Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn.
