Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.Rồi chúng tôi vào phòng tập.Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây.Giữa đầm lầy thông tin.Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo.Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai.Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương.Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội.Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn.