Chắc hôm nay có việc gì.Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn.Bố nhường khán đài A cho chúng tôi.Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng.Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại.Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi.Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt.Căn nhà chắc sẽ trầm đi.Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.