Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.Chứ không phải như thời của tôi bây giờ.Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường.Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không.Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ.Chứ trước đây thì um nhà rồi.Mấy người này trông nhát lắm.Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới.Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà.Thật ra, có gì để mất đâu.
