Tôi chỉ có thể xét một trường hợp thôi và trường hợp đó không thể là trường hợp trung bình, vì không có trường hợp nào là trường hợp trung bình, cũng như không có người nào là người trung bình.Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương.Muốn sống đầy đủ, điều kiện thứ nhất là phải kiểm soát được trí óc.Vậy bạn phải tiến chầm chậm.Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày.Bạn lại cứ nằm xuống, thiêm thiếp triền miên giấc ngủ mà bạn gọi là cuộc sống của bạn đi.Xét kỹ, ta thấy tiền bạc là vật chất tầm thường nhất.Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy.Bởi vì trí óc có thể làm việc khó khăn, liên tiếp mà không biết mệt như tay, chân.Nhưng nếu tôi lấy trường hợp một viên chức Luân Đôn làm việc sở từ mười giờ sáng đến sáu giờ chiều (Tại Anh các sở làm việc một hơi như vậy cho những người ở xa sở đỡ tốn công đi về; giữa trưa được nghỉ một giờ để ăn cơm) và sáng mất 50 phút tới sở, chiều mất 50 phút về nhà, thì trường hợp đó cũng gần được là trường hợp trung bình.