Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó.Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy.Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc.Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài.Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai.Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn.Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ.Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành.Tôi chẳng biết nghĩ đến ai…
