Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy.Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này.Tại sao lúc nào bạn cũng có thể chết mà không ai biết nhỉ.Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn.Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa.Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó.Chúng là những kiệt tác.Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào.
