Chuyện này chả cần thanh minh làm gì.Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ.Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường.Sáng nay chép bài một tí.Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau.Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại.Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi.Họ nào có tội tình gì.Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.