một tên phản động đầy tự đắc".Bà rụt rè ngỏ ý đó với người bán hạt dẻ ngào đường [41].Aristote nói: "Người lý tưởng tìm cái vui của mình trong sự giúp đỡ kẻ khác, nhưng mắc cỡ khi phải chịu lụy ai.Sau lấy mủ ni che tai mà đi theo con đường đã vạch sẳn, mặc những lời thị phi của người đời".(Đọc mấy câu ấy chắc bạn nhớ rằng bà Stapleton không nói rằng câu ấy đúng cho mọi người đâu.Một người ở Ấn Độ, ông H.Ông Saunders thêm rằng: "Sự chứng minh nhỏ đó, nay tôi còn nhớ như in, trong khi tôi đã quên hẳn những bài hình học và La tinh mà tôi từng đã thuộc làu.Nhất là ông lại có thì giờ suy tưởng.000 nghề đó, và bốn phần năm nữ học sinh cũng thế.Từ lúc đó tôi không cất chân được nữa.
