Bạn nào ghét nghệ thuật và văn chương đấy? Tôi đã hứa với bạn xét riêng trường hợp của bạn thì tôi đã xét rồi đấy nhé! Bây giờ đến trường hợp - cũng may là rất thông thường - của những người thực sự "thích đọc sách".Tôi sợ những lời khuyên của tôi có giọng dạy đời và đường đột quá.000 đồng một năm mà chi tiêu vẫn thiếu hụt thì đời không vì vậy mà nhất định là phải lúng túng; xắn tay áo lên, gắng sức kiếm thêm thì quỹ chi thu sẽ thăng bằng.Tôi muốn nói là chúng ta không suy nghĩ về những cái thực quan trọng, về vấn đề hạnh phúc của ta, về con đường chúng ta đương đi, về những cái mà đời cho ta, về vai trò của lý trí trong hành động của ta, về mối quan hệ giữa nguyên tắc và hành vi của ta.Ở trên tôi đã có dịp nói đến khoảng thời gian mênh mông là 44 giờ từ 2 giờ chiều thứ 7 đến 10 giờ sáng thứ 2.Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy.Lúc nào có dư thời giờ thì tôi sẽ đọc.Nhưng những điều tôi nói về âm nhạc có thể áp dụng vào những nghệ thuật khác.- Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư?Không yêu văn chương không phải là một tội, cũng không phải là dấu hiệu của sự ngu dốt.