Có thể là nhờ giọng điệu nghe đã buồn cười lẫn cách nói tỉnh như không của George.Bạn biết không, sáng nào tôi cũng đứng trước gương và cười tươi rói:Chào Larry, hôm nay cậu khỏe không? Có gì vui mà cười tươi thế?.Tôi hy vọng tất cả chúng ta đều không gặp tình trạng đó.Nhưng thầy Cohen không cười.Tôi đến bắt tay anh ta và, ôi trời, bàn tay ấy ướt sũng mồ hôi.Tấm ảnh mà nó luôn luôn giữ gìn cẩn thận bên người.Cha sẽ níu tay tôi lại, mua cho tôi những que kem đang bốc khói và không quên dặn tôi rằng: Về nhà con đừng nói với mẹ nhé! Mẹ sẽ rầy ăn kem như thế thì làm hỏng bữa tối đấy.Câu nói của Pacino đã phá tan bầu không khí căng thẳng.Dĩ nhiên không ai bắt bạn phải nhìn họ chằm chằm (Điều này khiến người ta rất khó chịu).Tôi nghĩ rằng các bạn cũng cảm thấy như vậy.