Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ.Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được.Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ.Và xã hội nó đâm ra thế này.Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn.Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh.Tôi từng (và vẫn luôn) phân vân, mặc cảm trong cảm giác lợi dụng nghệ thuật.Hắn cũng thông minh đấy chứ.Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình.
