Nó là “thánh thể” của Thượng đế.Không người nào sống hoàn toàn không có khổ đau và sầu muộn.Chẳng phải vấn đề là học cách sống chung với chúng chứ không cố gắng tránh né chúng đó sao?Nói khác đi, bạn đang chờ đợi một biến cố kịp lúc để cứu vớt mình.“Cách thức” luôn quan trọng hơn “việc cần được thực hiện”.Bị qui định bởi quá khứ, tâm trí luôn luôn tìm cách tái tạo ra thứ gì nó biết và thứ gì nó vốn quen thuộc.Và tôi đáp: “Bạn vốn đã sẵn có rồi.Sự hiểu biết như thế là tới cần thiết bởi vì trừ phi bạn biết cách nhận thức ra được cái giả lập vốn là hư ngụy – chứ không phải là bạn – thì không thể nào có được sự chuyển hóa lâu dài, và bạn sẽ luôn luôn kết thúc bằng việc thu mình lại để rúc vào ảo tưởng và vào một dạng đau khổ nào đó.Bạn cũng đang để ý phơn phớt đến cảnh vật chung quanh, đến những người khác, và vân vân.Đây là tia sáng ý thức rực rỡ của bạn.