Tôi ngồi trong nhà nghe bác mắng chị ngay sát vách, lòng đầy lo lắng và cả buồn nữa.Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung.Bon chen với người khác và bon chen với chính mình.Bạn lại cười một mình.Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai.Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ.Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em.Hiện sinh hết thì còn gì là người.Thôi, năm nghìn đi ạ.Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.
