Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua.Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ.Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn.Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.Có thể phơi phới niềm tin.Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất.Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra.Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên.Không biết thì khó trách.Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu.