Có ông ở vỏn vẹn có ba tuần.Tôi tin rằng ông là một quân nhân can đảm và có tài dụng binh.Ông ấy không thể lặp đi lặp lại một mình suốt ca buổi chiều câu: "Xe hãng Mỗ rất tốt".Tôi ra tận cửa, đón ông, vô cùng niềm nở."Chúng ta hiện tại ra sao, và chúng ta có thể trở thành một người ra sao, hai trạng thái đó khác nhau xa lắm, cũng như một người chập chờn nửa thức nửa ngủ, so với một người tỉnh táo hẳn hoi vậy.Anh phải lên Nữu Ước, kiếm thầy học, luyện thêm nó đi.Sự tôn trọng, sùng bái của chồng, làm cho vợ sung sướng.Viên kiến trúc sư dắt ông Adamson vô phòng ông Eastman, ông này đương cặm cụi trên bàn giấy một hồi lâu mới ngửng đầu lên, tiến lại gần hai ông kia nói: Chào hai ông, các ông có việc chi?.Các cô bán hàng còn mải cười giỡn, chuyện trò trong một xó.Vậy ta phải hết sức trổ tài cho họ vừa lòng".
