Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm.Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho.Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí.Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót.Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này.Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó.Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu).Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi.Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng.Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.
