Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm.Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi.Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn.Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc.Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn.Dùng hay không dùng thì có sao.Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.Sức khỏe phải tự mình giữ.
