Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế.Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.Bạn đã thực sự dấn thân rồi.Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng.Bạn ngó vào đủ ngóc ngách của cửa hàng.Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được.Bác không rõ cháu đi đâu.Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu.Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế.
