Định kiến tàn sát sự phong phú.Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống.Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai.Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới.Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.Nó như bộ mặt cái giấc mơ.Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ.(Còn với đàn ông thì không thích rồi).- Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông.