Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi.Rồi hắn biến đi đâu đó.Và lại thấy quyển sách bị xé.Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.Nhưng vấn đề là tinh thần thật khó chia phần.Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến.Mà phần lớn vì bạn mất tự do.Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ.Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực.Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay.
