Còn ông thì làm gì? Ta đừng trách ông, ông đập chén đập đĩa không phải là vô cớ."Kinh nghiệm ấy giúp tôi phát giác được một cách làm cho tôi và những người khác sung sướng cũng như trái táo trên cây rớt xuống giúp Newton kiếm được luật hấp dẫn của vạn vật.Nhớ rằng không có người nào chết vì thiếu ngủ hết.Những bệnh đó là những bệnh đặc biệt của hạng người luôn luôn sống một đời gay go, ồn ào, rộn rịp.Nói cho rộng thì người chỉ huy các xí nghiệp quyền hành lớn, nhưng có hơn gì anh đào đất không? Có lẽ còn kém nữa, vì anh đào đất thường được ngủ say hơn họ, ăn ngon miệng hơn họ.Bao tử và ruột tôi như quặn lại.Sự nghiệp tiêu tan hết, ông còn mắc thêm món nợ 16.Lúc ấy ông 22 tuổi, muốn qua chơi u châu, bèn xin chăn nuôi bò trên một chiếc tàu chở bò.Tôi sẽ không lười nghĩ nữa.Giờ là lúc nên khởi hành đây".