Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày.Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.Đó gọi là biết chơi.Dù chỉ là một nhân vật.Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ.Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ.Để người ta phải nể.Khoảng cách vô hình.
