Tôi đề nghị với bạn, mới đầu nên in ít như vậy.Có thể nói rằng cảm giác luôn luôn ngóng trông, mong mỏi đó, hễ sống thì phải có, không thể tách nó ra khỏi đời sống được.Có những người chưa bao giờ đọc Meredith (1) và dửng dưng khi nghe một cuộc tranh biện về vấn đề Stephan Phillips có phải là thi sĩ không.Người ta phải thăm bạn bè.Rồi, khi nó thấy bạn đổ mồ hôi trán, thình lình nó lăn ra, chết mà không kịp trối: "Tôi không chịu được nữa rồi".Tất cả các hiền nhân của mọi thời đều đồng ý về chỗ đó.Bây giờ chúng ta kiểm điểm lại xem mỗi ngày để dành thì giờ được bao nhiêu.Nếu bạn muốn, thì bạn có thể mỗi giờ sống một đời sống mới được.Nếu buổi sáng, bạn bước lên xe với cặp tạ để luyện bắp thịt hoặc trọn bộ Bách khoa mười cuốn để học thêm, thì người ta chú ý đến bạn ngay.Không yêu văn chương không phải là một tội, cũng không phải là dấu hiệu của sự ngu dốt.
