Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác:Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có.Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ.Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống.Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy.Có người ngửa mặt trông trời.Bố bảo: Đáng xem thật.Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái.Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung.
