Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ.Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng.Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo.Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy.Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc.Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà.Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn?Thích làm cả cái mình không thích.Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ).
