Tôi hỏi ông đã nói gì khi bị xử tệ như vậy, ông đáp: "Tôi chỉ cười thôi".Ngày nay, danh của trường này lan truyền khắp trong nước, và những việc tôi kể đã xảy ra trong thời kỳ hỗn loạn của trận thế giới chiến tranh thứ nhất.Hồi 30 tuổi, tôi quyết chuyên viết tiểu thuyết.Họ không tin như vậy.Tôi lại khuyên: "Khi nào không ngủ được, thì ông nghĩ cách làm vui lòng một người khác, ông sẽ mau hết bệnh lắm".Bà kể với tôi: "Năm 1937 nhà tôi mất, tôi đau đớn thất vọng lắm và gia tư gần như khánh kiệt.Một khi đã quyết định kỹ lưỡng rồi thì hành động liền.Một người học trò của tôi là cô Ira Sandner, vì chứng mất ngủ kinh niên mà suýt tự tử.Tôi lo lắng quá, mỗi ngày một thất vọng thêm, không biết phải làm sao đây.Bà viết cho tôi: "Một buổi tối, chuông điện thoại reo.
