Và trong tình trạng djdó, bạn sẽ không tạo nên một nhân cách nào cho người đó cả.Chịu trách nhiệm cho phút giây này (33) có nghĩa là bạn sẽ thôi không còn thái độ chống đối một cách liên tục ở nội tâm với những gì “đang như thế” trong phút giây hiện tại, bạn sẽ thôi không còn tranh cãi với những gì đang có mặt.Phận nhận biết đo chính là sự trường cửu ở trong bạn – chính là Tâm.Điều này sẽ giúp bạn cắm rễ trong Phút Giây Hiện Tại.(15) Đừng quan trọng hoá những suy-tư-không-chủ-đích, những cảm xúc tiêu cực, lo sợ miên man: Trong ta thường phát sinh những cảm xúc như sợ mất việc, sợ người khác không hài lòng về mình… Nếu ta quan trọng hoá mộit cảm xúc thường đến bất chợt như thế thì ta dễ trở nên hoảng hốt, lo lắng về một cái gì rất tạm bợ, không vững chắc, như bong bóng trên mặt nước, như mây trên trời, khi có khi không ,khi đi khi đi.Tính phôi pha và bất toàn của mọi chuyện được phép bộc lộ, phơi bày một cách hiển nhiên.Qua “bạn”, cái Tâm vô hình tướng (42) đã tự ý thức được chính nó.Khi bạn để tâm vào những gì bạn đang làm, thay vì để tầm vào kết quả bạn sẽ gặt hái được trong tương lai, bạn sẽ phá vỡ điều kiện, thói quen lâu đời của tự ngã.Sự hiện diện ấy luôn luôn có ở đó, thường hằng.Khối khổ đau này cần thức ăn để tiếp tục sống còn.
